CẨN THẬN VỚI VIỆC UỐNG NƯỚC CỦA NGƯỜI GIÀ

Có thể quan tâm

Một thân hữu ở Mỹ gửi một điện thư cảnh báo tai nạn dễ xảy ra khi cho người già uống nước. Bài này hơi dài, nên tôi bỏ bớt một số chi tiết để mọi người có thể nắm được thông tin chính.


Mùa đông năm trước, Mẹ tôi bị viêm phổi, phải đi cấp cứu rồi nằm viện 10 ngày. Tuy nhiên, nguyên nhân thật sự lại không phải là viêm phổi. Đợt đó, Mẹ tôi bị ho kéo dài, khò khè, và ho có đàm. Sợ Mẹ bị viêm phổi, tôi liền đưa Mẹ đi Bác sĩ Gia đình (Family Doctor) người Việt. Sau khi nghe phổi, Bác sĩ khẳng định chỉ là ho bình thường thôi, không phải viêm phổi. Bác sĩ không kê toa mà biểu tôi ra mua thuốc “Over the counter” (thuốc mua tự do, không cần toa bác sĩ). Bác sĩ nói đó là thuốc làm loãng đàm, sẽ khiến bệnh nhân ho nhiều, nhưng không có gì đáng lo.
Cả đêm, Mẹ tôi ho suốt. Tới gần sáng thì Mẹ bắt đầu bị đau mạn sườn bên phải. Cơn đau càng lúc càng nhiều, cử động cũng đau, đi hay đứng, hay nằm cũng đau. Tôi đành gọi xe cứu thương chở đi cấp cứu. Tại Bệnh viện, họ lập tức chỉ định thử máu, chụp CT, chụp X quang, đo điện tim vv... Nói chung là mọi loại xét nghiệm cần thiết đều được thực hiện trong vòng một tiếng đồng hồ. Không bao lâu sau, họ có kết luận ngay là Mẹ tôi bị viêm phổi. Đến chiều, sau khi thực hiện thêm vài bước kiểm tra nữa, họ nói trong phổi có nước (fluid). Tuy nhiên, do lượng fluid không nhiều lắm nên họ không cho rút ra, chỉ điều trị bằng trụ sinh.
Đến ngày thứ ba, họ cho chụp hình lại, và thấy fluid vẫn còn y nguyên. Ho đưa Mẹ tôi đi rút fluid trong phổi, nhưng fluid trong phổi Mẹ tôi quá đặc, nên Bác sĩ dùng hết sức bình sinh kéo ống xy lanh mà chỉ có thể kéo ra một giọt fluid bé xíu, do vậy, Ông đành gửi một giọt fluid đó qua Lab để làm xét nghiệm. Ngay sau đó, họ chuyển Mẹ tôi qua một phòng chụp hình khác. Ở đây, bệnh nhân được ngồi trước một máy X-quang có nối thẳng với màn hình. Thay vì chỉ chụp hình, máy sẽ truyền hình ảnh lên màn hình trước mặt để chính bệnh nhân và hai vị Bác sĩ chuyên môn cũng có thể nhìn được.
Vì Mẹ tôi không rành tiếng Mỹ, cần có thông dịch, nên tôi cũng được có mặt trong phòng lúc đó. Họ nói họ muốn theo dõi phản xạ nuốt của Mẹ tôi. Họ cho Mẹ nhai bánh, uống dung dịch đặc, và uống nước lọc. Mỗi khi Mẹ cắn, nhai, và nuốt (hay uống nước, rồi nuốt), màn hình sẽ hiện lên hình ảnh thực quản và khí quản của bệnh nhân. Bánh hay nước thì được thể hiện bằng màu đỏ. Nhìn lên màn hình, người ta có thể thấy đường đi của bánh hay nước (màu đỏ) đi thẳng vô thực quản hay không.
Lúc Mẹ tôi ăn bánh, và uống dung dịch đặc thì đường màu đỏ đi thẳng vô thực quản. Đến lúc Mẹ tôi uống nước thì có một ít nước bị lọt qua khí quản. Cả hai Bác sĩ đều gật gù, và yêu cầu Mẹ uống lại lần nữa. Lần này, trước khi uống, Mẹ được yêu cầu CÚI ĐẦU XUỐNG để cằm hướng vô cổ. Trong tư thế đó, Mẹ tôi uống nước, và nước chảy trọn vô thực quản, không còn “đi lạc” qua khí quản nữa. Sau đó, họ giải thích lại cho tôi hiểu, rằng khi chúng ta uống nước, thỉnh thoảng cũng có nước chảy lạc qua khí quản. Theo phản xạ tự nhiên, chúng ta sẽ SẶC. Nhưng người già có khi mất phản xạ SẶC. Khi đó, những tia nước nhỏ đi lạc vô khí quản sẽ đi thẳng xuống phổi và nằm lại đó. Lâu dần, nó gây ra viêm phổi, và đặc biệt là nó gây tổn thương cho phổi bên phải. Vì vậy, Mẹ tôi mới bị đau bên mạn sườn bên phải, nơi có vết fluid trong phổi.
Như vậy, trận viêm phổi đợt đó của Mẹ tôi không phải là do bị nhiễm lạnh mà ra. Nguyên nhân thật sự LÀ DO UỐNG NƯỚC VÀ NƯỚC ĐI LẠC VÔ KHÍ QUẢN, mà Mẹ tôi thì MẤT PHẢN XẠ SẶC.
Để khắc phục tình trạng này, Bác sĩ dặn Mẹ tôi mỗi khi uống nước nhớ cúi đầu xuống. Cách tốt nhất là uống nước bằng ống hút. Vì khi uống bằng ống hút, tự nhiên mình sẽ cúi đầu xuống để ngậm uống hút.
Đã được nghe những Bác sĩ giải thích, được tận mắt chứng kiến quá trình Bác sĩ kiểm tra và kết luận, tôi muốn kể lại mọi người cùng biết.
Do vậy, những người già nên uống nước bằng ống hút cho an toàn, nếu không thì cũng phải cúi đầu xuống, hướng cằm vô cổ khi uống nước để tránh phải hối tiếc về sau.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét