SUÝT CHẾT VÌ ĂN TÔM

Có thể quan tâm

Một thân hữu gửi điện thư kể chuyện suýt chết vì ăn tôm. Điện thư này dài nên tôi tóm lược ý chính để mọi người rút kinh nghiệm.


Trưa ngày thứ Bảy, tôi đã ăn 3 con tôm hấp, sau khi ăn xong thì thấy ngứa và nóng hai lỗ tai, rồi thấy bắt đầu ngứa và nóng lỗ mũi và từ từ xuống họng... Dự cảm có điều bất thường, tôi liền vớ lấy điện thoại search: “dị ứng tôm ngứa họng…” thì ra ngay thông tin: “Khi ăn hải sản (tôm, cua, ghẹ…) dễ bị dị ứng, và có thể đe dọa tới tính mạng nên được gọi là sốc phản vệ, cần được cấp cứu kịp thời. Những dấu hiệu và triệu chứng của sốc phản vệ: cổ họng bị sưng hay nghẹn trong cổ họng (co thắt đường hô hấp) làm trở ngại sự hô hấp.”
Tôi nhìn vào gương thì thấy mắt sưng đỏ, mặt nổi nhiều nốt đỏ tía và bắt đầu nóng kèm ngứa ran khắp người. Sau đó, tôi bảo hai em chở ngay tới bệnh viện. Tôi cũng dặn hai em là nếu tôi không nói được thì phải báo cho Bác sĩ biết là bị sốc phản vệ do ăn tôm. Ngay sau đó thì họng sưng to, lưỡi bắt đầu tê cứng và tôi không nói được nữa, người càng lúc càng nóng bừng và ngứa điên cuồng, tim đập nhanh, khó thở, chóng mặt và rơi vào trạng thái lơ mơ.
Sau 5 phút xe tới Bệnh viện thì tôi đã có dấu hiệu suy hô hấp, tim đập loạn xạ, huyết áp tụt, mạch lúc có lúc không. Bác sĩ lập tức cho thở ô-xy, tiêm bắp và tĩnh mạch nhiều loại thuốc... Khoảng 5 phút sau, mình mẩy tôi tê cứng, không điều khiển được và bắt đầu co giật, như sắp vào cơn mê.
Một Bác sĩ đứng cấp cứu thì nói: “Trong 21 năm làm ở viện này thì tôi chưa thấy ai bị sốc phản vệ với thực phẩm mà lại nhanh và nặng như vậy.” Một Bác sĩ khác đứng bắt mạch lại nói với tôi: “Em đang bị sốc phản vệ rất nặng, nếu đến viện chậm trễ là vô phương cứu chữa, nên hãy bình tĩnh. Cố gắng hít thở thật sâu để ôxy vào phổi càng nhiều càng tốt.”
Cơn co giật mỗi lúc một tăng và trong cơn hỗn loạn làm tôi sợ hãi nghĩ rằng mình sẽ chết. Bác sĩ nói tiếp: “Tình hình của em đã khá hơn nhiều rồi. Tim đã đập ổn định hơn, mạch hơi nhanh thôi. Em cần dùng lý trí để cố gắng mở mắt ra, và để răng không được cắn vào lưỡi.”
Thế là bằng sức mạnh và mong muốn được sống, dù nhiều lúc mê man, tôi vẫn gắng sức mở to mắt nhìn lên trần nhà, ngay cả khi Y tá kéo giường bệnh vào phòng chụp X-quang Tim – Phổi, thì tôi cũng mở mắt để nhìn chứ không dám nhắm mắt lại, vì nếu nhắm mắt một chút là tôi sẽ đi vào hôn mê.
Sau khoảng 20 phút co giật như thế, Bác sĩ mới giải thích: “Em bị sốc phản vệ rất nặng. Nếu ở nhà thêm chút nữa là không kịp cứu chữa! Bây giờ đã tạm ổn, nhưng cần phải vào khoa Hồi Sức Tích cực để Bác bác sĩ xử lý tiếp.”
Rồi tôi được đẩy lên khoa Hồi Sức Tích cực. Sau khi làm xét nghiệm máu, Bác sĩ tiêm thêm 2 mũi thuốc và tôi không còn co giật nữa. Tôi bắt đầu thấy người mệt nhoài, nhắm mắt và ngủ thiếp đi. Khi mở mắt đã thấy nhiều người thân, bạn bè bên cạnh. Tôi thở phào vì biết rằng mình đã được cứu sống. Sau 26 tiếng theo dõi không thấy biểu hiện gì thì tôi được xuất viện.
Tôi có 3 điều rất may mắn:
1. Đã nhập viện ngay lập tức (từ khi ăn tôm đến khi vào đến phòng cấp cứu chỉ hơn 10 phút) -
2. Bệnh viện gần nhà (chỉ đi hết 5 phút). -
3. Là ngày thứ Bảy (cuối tuần) được nghỉ nên em út đưa đi bệnh viện.
Sốc phản vệ xảy ra do nhiều loại thực phẩm, và với bất cứ ai – ngay cả khi không có tiền sử dị ứng. Như tôi từ bé đến lớn ăn tôm rất nhiều nhưng chẳng bị sao cả! Đây là lần đầu tiên bị sốc phản vệ với tôm.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét